×

Ảnh Mới

Mẹo:
Em chỉ cần anh có trách nhiệm với con để con không thiệt thòi mà thôi.
Vậy là em đã mất dấu anh thật rồi, anh cắt đứt mọi liên lạc và biến mất giữa dòng đời tấp nập. Em đã tìm đủ mọi cách để có thể giữ được liên lạc với anh nhưng đến giờ thì em òa khóc nức nở như một đứa trẻ vì thất vọng thảm hại. Thực sự rối lòng anh biết không? Con của chúng ta mấy ngày nữa thôi là tròn 2 tháng anh à, anh không muốn gặp hay ngắm nhìn thiên thần do anh tạo ra ư? Với anh, em là vô nghĩa, là người dưng, là vô hình hay là gì đi chăng nữa thì anh cũng phải vì con chứ, giọt máu của anh cơ mà, con tìm thấy ở đâu trên thế gian này người bố đã sinh ra mình nữa hả anh?

Anh có ăn học, có công việc, có bố mẹ người thân, anh được sinh ra trên mảnh đất Hà Nội - vốn là cái nôi văn minh và con người thanh lịch lắm cơ mà, cớ sao anh lại ứng xử như vậy? Con lớn lên sẽ ra sao, sẽ nghĩ thế nào về người đã sinh thành ra mình? Anh không thấy tội nghiệp ư khi cả cuộc đời của con cứ mãi hi vọng được gặp, được biết bố mình là ai, bố đang sống ở đâu, bố ghét con hơn cả những người ăn xin ven đường mà bố rủ lòng thương hại bố thí làm từ thiện? Anh không nghĩ suy một chút nào về hành động của mình? Anh thực sự có tồn tại hay chỉ là bóng ma mượn xác cõi trần?

Chúng ta đến với nhau chẳng có yêu thương ghét bỏ, chỉ là vì thích thì đến chán thì đi, đến để mỗi người quên đi những nỗi buồn riêng. Hơn 2 năm qua lại mình lên giường chắc chục lần, em luôn tôn trọng và nhẹ nhàng với anh, anh thì lạnh lùng và quả quyết. Chính anh lôi kéo em vào đấy chứ, những lần đầu gặp gỡ chính anh là người năn nỉ muốn em dành thời gian cho anh, anh sống đẹp và luôn tự hào vì điều đó lắm cơ mà. Để rồi em yêu anh tự bao giờ em cũng không hề biết, khi anh nhận thấy tình cảm từ phía em anh cứ mặc kệ không bận tâm, em đau khổ nên đã có 2 lần em mất tích nửa năm mới liên lạc cho anh, anh trách móc em biến mất nơi đâu mà anh không thể liên lạc được. Anh nói anh nhớ em, dù nhớ ở cương vị nào, mục đích gì thì em cũng không quan tâm mà em thấy hạnh phúc. Chính vì biết anh không yêu em nên em mới dừng liên lạc vậy đó, đây là lần thứ 3 chúng ta mất dấu nhau trong cuộc đời này, nhưng rất đau rằng bên em có một thiên thần đang từng ngày khôn lớn.

Lần định mệnh ấy anh phó mặc cho em chủ động kế hoạch, anh đưa tiền em mua thuốc uống, em quá thụ động và hơn 1 tháng sau em biết sự có mặt của con. Biết tin anh trách móc, anh tuyên bố không chịu trách nhiệm, anh chửi rủa, con trai Hà Nội thật ngoa mồm, vì ở quê em chưa từng thấy ai ngoa vậy trong khi từ ngày bước chân lên Hà Nội em chứng kiến nhiều vụ đàn ông nơi đây chửi thề và lăng nhăng vô trách nhiệm, lần này đến lượt em, chịu thôi, em nói thế nào anh cũng mặc kệ...

Em một mình lê lết qua những ngày tháng ốm nghén khủng khiếp, thậm chí một ngụm nước lọc uống vào cũng nôn ra bằng sạch, một mình em chơi vơi nơi phòng trọ với tình trạng sức khỏe không thể tồi hơn; gia đình, bạn bè, đồng nghiệp không ai hay biết, có lẽ con thương mẹ mà cứ bình yên và lớn dần suốt 9 tháng 10 ngày khỏe mạnh. Anh à, em đâu cần anh phải lấy em? Em đâu đòi hỏi anh một xu mà anh cứ nhắn tin chửi em câu quen thuộc " cái gì anh không thích thì có ép cũng không thích, một xu cũng không có đâu...", chúng ta đã sai thì có trách ngàn lần cũng đâu thay đổi, em chưa bao giờ yêu cầu xin xỏ anh điều gì vì em, sai thì cả hai cùng sai mới ra nông nỗi này. Em chỉ cần anh có trách nhiệm với con để con không thiệt thòi mà thôi. Anh có bầu bí đâu nên làm sao hiểu được nỗi vất vả và hạnh phúc khi có được đứa con, con đã đến ngoài ý muốn của cả hai vậy đó mà sao em thấy hạnh phúc, em quên hết mọi hối hận, mọi khổ cực, em chỉ đau đớn khi không cho con được gọi bố đẻ mình một câu rằng "bố ơi".

Em đâu cần anh phải lấy em! - 1

Anh đã biến mất khỏi cuộc đời mẹ con em mãi mãi, dẫu có chạm mặt ngoài đường thì cũng như không tồn tại (Ảnh minh họa)

Em buồn vô cùng, nước mắt lúc nào trào dâng nơi khóe mắt. Ngày gần sinh một mình em vật vã qua bao nhiêu vui buồn lẫn lộn, em tự nhủ phải cố gắng vui vẻ lên để con chào đời được mạnh khỏe, gia đình em anh biết rồi đấy, khó khăn và nghiệt ngã, đấy chắc chắn không là chỗ dựa cho em, em đành phải ngậm ngùi giấu mọi người sinh con một mình mà lại sinh mổ vì sức khỏe không cho phép, may mắn thay có người đàn ông ấy (người đàn ông thành đạt nhưng bất hạnh vì vô sinh) đã dang tay chào đón, giúp đỡ ở bên cạnh che chở và đùm bọc mẹ con em suốt mấy tháng bầu bí cuối cùng. Từng miếng ăn giấc ngủ anh ấy lo hết cho em, người đàn ông đến tận giờ chưa bao giờ động chạm vào cơ thể em vì tôn trọng em khi em chưa có tình cảm yêu đương với anh ấy, nhìn hình dáng anh ấy tất tả lo cho con từng bình sữa, tã lót mà nước mắt em chảy ngược vào tim, nghẹn ngào trong lồng ngực. Chúng em dắt díu nhau về quê nói dối gia đình nội ngoại rằng đây là con đẻ của anh ấy. Hai bên gia đình nội ngoại mở tiệc tưng bừng, yêu chiều con như bắt được vàng vậy đó, nhìn cảnh đấy em giấu cay đắng vào trong, còn anh ấy vui và suốt ngày cười tíu tít bên con những khi hết giờ làm. Anh ấy nói cảm thấy có duyên cực kì với con, anh ấy bảo chưa bao giờ anh cảm nhận hạnh phúc như vậy, cảm giác có con thực sự quá tuyệt vời...

Ngày ở viện, sau khi đau vật vã 2 ngày trời không sinh được em phải mổ để cứu con, sức đã cạn, cả em và anh ấy mất ngủ và lo lắng nhiều mất hết sức lực nhưng khi nghe con cất tiếng khóc đầu tiên chào cuộc đời này cả em và anh ấy khóc ngon lành vậy đó, anh ấy hôn hít con mà nước mắt cứ tuôn trào. Từ ngày sinh đến giờ cả em và bà nội, bà ngoại chưa ai phải động vào tã lót, quần áo của con một lần, một mình anh ấy giặt giũ tất cả, tắm rửa cho con cũng mình anh ấy đảm nhận hết không cho ai làm, anh cứ thủ thỉ nói chuyện với con mà con thì quấn anh ấy hơn cả quấn em. Đêm ngủ con khóc anh ấy bế con ru khắp phòng không cho em bận tâm tí nào, em cứ chỉ biết nhiệm vụ ngủ, ăn và sống tích cực không được suy nghĩ nhiều. Các chị em sinh con cùng bệnh viện ai cũng ghen tị với em vì chồng quá chu đáo trong khi chẳng có chị em nào được chồng chia sẻ giúp đỡ, có chăng là chị em hay mẹ đẻ, mẹ chồng..

Con giờ kháu khỉnh lắm anh biết không? Em định giữ liên lạc với anh để sau này con khôn lớn trưởng thành sẽ nói cho con biết người bố đã sinh thành ra nó, em nghĩ em không có quyền tước bỏ sự thật mà con cần được biết vì người ta luôn có câu "lá rụng về cội" nhưng anh thật là phũ phàng. Anh cắt mọi mối quan hệ, nhìn ánh mắt tròn xoe và bờ môi chúm chím của con em càng đau lòng, con chúng ta xinh lắm, thương mẹ nên rất biết điều không quấy nhiễu. Hơn 20 đứa trẻ sinh cùng thời điểm thì con mình dễ thương nhất, em không phải vì tự khen con mình nhưng cả mấy y bác sĩ chăm sóc hàng ngày và người nhà của chục mẹ đẻ cùng phòng đều khen không ngớt như vậy mà không nói về một đứa bé nào khác. Con giờ trắng trẻo, hồng hào, bụ bẫm lắm, còn sinh động hơn cả mấy cái ảnh baby trên internet. Anh thiệt thòi vô cùng khi tự vứt bỏ đi cái quyền được làm bố, vứt bỏ đi niềm hạnh phúc được ôm ấp đứa con bé bỏng ọ ẹ xoe cặp mắt đen láy nhìn mình một cách vô tư, anh cũng tự tước đi quyền được nhìn thấy nụ cười ngây thơ, thánh thiện của con. Em dẫu là xa lạ nhưng con là người thân ruột thịt của anh, anh có bạn bè, có các em xinh tươi vây quanh, anh khao họ bằng những thú vui... thì đứa con - giọt máu của anh anh cũng phũ phàng vứt bỏ không tiếc. Anh à, với ruột rà còn không trân trọng thì anh tìm khắp thế gian này cũng không có ân tình đâu. Em dẫu ngu si để ra nông nỗi nhưng em chưa bao giờ là đứa chơi bời, chưa bao giờ xấc xược trong ăn mặc hay lời nói, chưa vượt qua nổi một mối tình để bị coi là lăng nhăng...nhưng em là người phàm trần, cũng sai lầm và đã sai thì em sẽ sửa, sẽ bù đắp, sẽ sống tốt hơn.

Hôm nọ anh ấy hỏi em một câu như thế này:

- Bố của em bé với em còn liên lạc không? Hắn nói gì về con vậy?

- Anh ấy vẫn vậy thôi anh ạ, giờ còn cắt liên lạc với em vì sợ em ép có trách nhiệm nhưng từ đầu em đã nói với hắn rằng hắn chỉ cần nhận con, thỉnh thoảng đến thăm con để sau này con không bị tủi thân thôi, em sẽ tự nuôi con được hết nhưng một chút nghĩa hắn cũng không còn.

- Vậy giờ anh nói thế này nhé "từ nay về sau mãi mãi hắn có tìm về đòi con thì anh cũng không bao giờ chấp nhận. Một người bố như thế không cần, không đủ tư cách. Nhất bét anh chuyển nhà vào Nam ra Bắc nếu hắn tìm đến vớ vẩn. Giờ là con anh rồi thì mãi mãi là vậy, anh sẽ bù đắp cho con tất cả em hãy yên tâm vì điều đó...

Nước mắt em lại lưng tròng vì trách anh đã sai lại càng dại, em vừa ghét anh vừa ghét chính bản thân mình, may mắn cho con được gặp, được bù đắp bởi một người bố quá tuyệt vời, em nghĩ đến mà vui và hạnh phúc vô cùng. Dịch sởi vừa rồi bùng phát em cứ đau đáu ăn ngủ không yên vì lo cho con nhưng đến giờ con vẫn bình an vô sự, uống sữa giỏi và ngoan lắm, mũm mĩm như thiên thần vậy đó. Anh à, từ nay anh đã biến mất khỏi cuộc đời mẹ con em mãi mãi, dẫu có chạm mặt ngoài đường thì cũng như không tồn tại. Anh sống bên các em xinh tươi hãy hạnh phúc anh nhé, vì anh đã tặng em một thiên thần nên em sẽ chẳng nặng lời với anh đâu, làm như thế khác gì bằng anh. Anh còn nhiều khiếm khuyết lắm, cần học hỏi ở cuộc đời này nhiều điều dẫu anh năm nay đã 34, 35 tuổi rồi. Rong duổi mãi vẫn chẳng lớn thêm. Anh đọc được thư này thì mẹ con em giờ đã yên phận. Hãy bảo trọng anh nhé.
Khi bố đưa người phụ nữ của ông về, chính tôi lại mong bố đừng lấy người phụ nữ ấy.

Đã 15 năm nay, sau khi mẹ mất, bố vừa làm cha, vừa làm mẹ, lo toan cho tôi từ miếng ăn, giấc ngủ đến việc học hành, vui chơi. Ông cứ thầm lặng bên tôi, mà không quen biết bất cứ người phụ nữ nào. Hơn ai hết, tôi mong ông có người bầu bạn, nhưng khi ông đưa người phụ nữ của ông về, chính tôi lại có mong muốn ngớ ngẩn rằng bố tôi đừng lấy người phụ nữ ấy...

Bố đã hy sinh cho tôi quá nhiều

Năm tôi 10 tuổi, mẹ tôi mất do bị ung thư vú. Khi ấy bố tôi gần 40 tuổi. Hai cha con tôi thầm lặng sống cho tới ngày hôm nay. Tôi chẳng thấy bố có quan hệ với bất cứ người đàn bà nào. Có thể vì mẹ là một người phụ nữ quá tuyệt vời trong mắt bố, mà ông vô cùng thương tiếc, nên ông không thể dễ dàng đến với người đàn bà khác vì không thể quên mẹ. Mẹ tôi là người phụ nữ đẹp và hiền hoà, đôn hậu, đặc biệt mẹ là người phụ nữ đảm đang, lo toan cho bố con tôi hết lòng.

Bố tôi làm giám đốc một công ty Nhà nước, nay đã cổ phần hoá. Công việc luôn cuốn hút ông, hầu như quỹ thời gian cho riêng bản thân rất ít. Vì vậy mà từ 5 năm nay, từ sau khi bố nhận chức giám đốc, tôi ý thức được rằng mình đã khôn lớn, lại được học hành đến nơi đến chốn, phải tự lực để bố yên tâm, không phải lo nhiều cho mình, để dành thời gian và tâm trí cho công việc. Do ảnh hưởng của bố, học xong đại học, tôi đã có được việc làm vừa ý với mức lương tạm ổn.

Bố tôi đã ngoài 50 tuổi, nhưng còn rất phong độ. Nhiều người nhận xét bố còn nhanh nhẹn, khỏe mạnh hơn cả tôi, chàng trai 25 tuổi. Thú thực là tôi luôn mong ông tìm được một người phụ nữ nào đó xứng đáng để trở thành mẹ kế của tôi. Mặc dù tôi rất thương nhớ mẹ. Đã 15 năm mà nay, mỗi lần đi thăm mộ mẹ, tôi vẫn khóc.

Nhưng tôi không như nhiều người con khác cảm thấy chạnh lòng khi bố mình gắn bó với người mới. Ngược lại, luôn mong bố hạnh phúc vì nghĩ dẫu tôi có ngoan, hiếu thảo đến đâu chăng nữa cũng không thể thay thế được một người phụ nữ nào đó được bố tin yêu. Nhưng bao năm nay, nhất là từ khi làm giám đốc, tôi thấy nhiều phụ nữ yêu bố, rất muốn gá nghĩa với ông, nhưng ông không yêu lại.

So với nhiều người, bố có quá nhiều thế mạnh: Sức khoẻ, phong độ, có 2 bằng đại học (luật và kinh tế), có chức quyền, lại sống giản dị, chan hoà, có thể khiến rất nhiều phụ nữ xiêu lòng, nhưng ông lại sống rất nghiêm túc, chỉ biết đến công việc và dồn hết tình thương để chăm sóc cho tôi. Ông hờ hững với mọi phụ nữ, kể cả những người còn rất trẻ, đẹp.

Tôi có nên chiếm đoạt người phụ nữ bố đang yêu?

Nhưng bỗng dưng một ngày gần đây, bố gọi tôi lên phòng, hỏi ý kiến tôi về việc ông có ý muốn kết hôn với một người. Tôi lấy làm vui và tất nhiên là ủng hộ ngay. Tuy vậy, tôi vẫn đề nghị bố cho được biết mặt và tiếp xúc với người phụ nữ bố muốn tiến tới hôn nhân. Bố đồng ý chủ nhật tuần tới sẽ đưa người phụ nữ đó đến nhà, tổ chức một bữa liên hoan nhỏ để ra mắt.

Tôi mong bố đừng lấy người phụ nữ ấy - 1

Không biết đến khi cô trở thành mẹ kế của tôi, ở trong một nhà, điều gì sẽ xảy đến với tôi? (Ảnh minh họa)

Ông bảo: " Cô ấy sẽ đến từ sớm để nấu nướng. Nếu con có bạn gái rồi thì mời bạn con đến. Có thêm "đồng minh", cô ấy sẽ tự nhiên hơn và luôn thể xem bạn con bình luận về cô ấy thế nào?". Tôi hỏi bố là sao không đi nhà hàng mà phải nấu nướng ở nhà cho lích kích, lại mệt cho cô ấy, thì ông nói đó chính là ý muốn của cô. Chỉ một chi tiết đó, tôi đã phần nào hiểu về tính cách người phụ nữ này và mức độ quan hệ với bố như thế nào. Tuy chưa gặp mặt nhưng tôi đã bước đầu có cảm tình.

Tôi chưa có người bạn nữ nào theo ý nghĩ của bố - nghĩa là chưa có người yêu sẽ là vợ, mà chỉ có một vài người quý hoá bình thường. Tuy vậy, tôi vẫn mời một bạn đến vừa cho vui, vừa để họ nhận xét về người mẹ kế tương lai của mình. Và tôi nói rõ với bố. Ông có vẻ hơi buồn, nói với tôi: " Con đã 25 tuổi rồi, công việc đã ổn định, cần nghĩ đến yêu để tiến tới hôn nhân. Bố chỉ có một mình con. Không nhất thiết dẹp chuỵện này để theo đuổi học hành mà cần tiến hành song song". Tôi nói với bố: " Cô gái sẽ đến hôm nay chỉ là quan hệ bạn bè vô tư. Nhưng nếu bố ưng ý, con có thể tiến xa hơn với cô ấy, vì hiện tại cô ấy rất có cảm tình với con".

Rồi ngày gặp mặt cũng tới. Ngay từ khoảng 9h, tôi đã thấy người phụ nữ là bạn bố xuất hiện với lỉnh kỉnh các túi ni lông đựng đầy thực phẩm trong rọ xe máy. Câu đầu tiên cô chào tôi sau cái gật đầu kèm theo một nụ cười rất tươi.

Tôi ra đỡ và dắt xe của cô vào nhà. Cảm thấy xưng hô "cô - cháu" có phần hơi gượng, vì người phụ nữ trước mắt chỉ hơn tôi chừng dăm ba tuổi bởi trông còn rất trẻ. Nhưng cô đã chủ động áp đặt luôn nên tôi đành bị động tuân thủ. Vả lại chẳng thể khác. Không lẽ lại xưng hô "chị - em" khi họ sắp sửa là mẹ kế của mình?

Phải nói ngay đó là một phụ nữ rất đẹp, từ cách ăn mặc rất hợp thời trang, vừa yểu điệu nhưng lại nhã nhặn, nền nã, lịch sự. Cô có gương mặt thật nổi trội với những đường nét thanh tú và một thân hình hài hòa, rất có dáng.

Bố tôi đã xuống đón cô. Sau vài phút nghỉ ngơi, cô đề nghị được bắt tay vào việc nấu nướng. Tôi thấy cô ứng xử thật tế nhị. Từ phút bước chân vào nhà, cô gần như lãng quên bố, chỉ tập trung trò chuyện thăm hỏi tôi. Cô bảo rằng đã nghe bố kể về tôi từ lâu nay mới gặp mặt. Nghe bố kể, cô đã hình dung được về tôi đúng như hôm nay gặp. Cô tỏ ra rất quý tôi. Rồi cô hỏi tôi: " Nghe nói có cả bạn cháu đến? Cháu không đi đón à?" Tôi nói : "Bạn cháu tự đến, không phải đón".

Cô khuyên tôi nên đi đón thì hơn nếu quãng đường không quá xa, mọi việc cứ để cô tự làm, không phải mó tay vào bất cứ việc gì. Nghe lời cô, tôi phôn ngay cho bạn tôi để hẹn đến đón, không ngờ bạn tôi nói qua điện thoại: " Có thế chứ. Em đã nghĩ là nếu anh không đến đón, em sẽ kiếm cớ phôn lại để không đến!".

Suốt trong bữa ăn trưa hôm ấy, hầu như tôi không để ý gì đến người bạn nữ của mình, mà chỉ nhìn và nghĩ rất nhiều đến cô (cô tên Thảo), người phụ nữ yêu bố tôi. Tôi và cô bạn ngồi một bên. Bên kia là cô và bố tôi. Tôi rất muốn ngắm nhìn cô nhưng lại sợ chính cô phát hiện ra tình cảm của mình nên đã không dám. Nhưng trong bữa ăn, tôi đã thực sự bị phân tán tư tưởng, không còn biết mình đang thưởng thức món gì. Trong một khoảnh khắc vô ý, tôi đã quệt bàn chân của mình vào chân của cô dưới gầm bàn. Tôi bỗng thấy như có luồng điện truyền qua người và rạo rực suốt từ giây phút đó.

Và tôi đã lãng quên hẳn cô bạn mình, rồi bịa ra chuyện tôi bị say do uống bia nhiều và nói bạn gái tôi tự đi xe máy của tôi về. Nhưng thực chất tôi không có đủ nhiệt tình đưa bạn về mà đầu óc bị hút hết vào hình ảnh cô. Tôi cảm thấy như là đã yêu, bị cô bỏ bùa mê ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Một phụ nữ như thế, dẫu có hơn tôi bao nhiêu tuổi mà gặp ngoài đời, tôi cũng sẵn sàng "xin chết" mà không nghĩ gì đến tuổi tác. Nhưng cô là bạn của bố tôi, sắp trở thành mẹ kế của tôi. Vì vậy mà tôi đang sống trong dày vò, vừa muốn cô nhanh về ở với bố tôi, lại vừa không muốn. Và không biết đến khi cô trở thành mẹ kế của tôi, ở trong một nhà, điều gì sẽ xảy đến với tôi? 
"Dù vợ anh đẹp, tốt và yêu anh, con anh cũng ngoan, cũng biết vâng lời, nhưng anh vẫn cứ yêu em, vẫn muốn ngoại tình với em. Vì đàn ông bọn anh là thế".

Tôi đã nghe câu trả lời như vậy rất nhiều lần, và lần nào tôi hỏi anh câu ấy, anh cũng bảo tôi, đó là việc của đàn ông các anh. Vậy tức là, đàn ông dù họ đã hạnh phúc, đã viên mãn, đã có nhiều thứ được coi là đầy đủ nhưng họ vẫn cứ ngoại tình, cứ tìm gái làm vui?

Anh kể, mỗi lần anh về nhà, vợ anh đôn đả đón anh, xách túi cho anh và chuẩn bị mọi thứ cho anh. Chị luôn gọi cho anh trước khi chuẩn bị nấu ăn để hỏi xem, hôm nay anh thích ăn gì. Anh bảo, chị lúc nào cũng là người ân cần, chăm sóc anh. Anh biết, với một người đảm đang, giỏi nấu ăn, tế nhị và tốt tính thì anh khó lòng tìm được người thứ hai như chị.

Chị còn chuẩn bị cả nước tắm cho anh, chuẩn bị cả những thứ mà anh thích để bữa ăn ngon miệng. Chưa bao giờ chị to tiếng với anh mỗi khi anh có đi làm về muộn mà quên không gọi về nhà. Chỉ cần anh đưa ra lý do chính đáng, chị sẽ thông cảm và bỏ qua cho anh. Nhưng chị không quên để lại lời khuyên, lần sau anh nên gọi điện về nhà để mẹ con chị bớt lo. Anh càng yêu con người chị hơn bởi cái tính đó của chị. Chị thật sự ân cần, nhẹ nhàng và là một người phụ nữ tuyệt vời.

Vợ đẹp con ngoan vẫn ngoại tình - 1

Nói về con anh, anh luôn luôn rạng ngời tình yêu thương. Anh khen ngợi con anh hết lời. Anh nói về con cũng bằng một niềm tự hào không kém gì vợ mình. (Ảnh minh họa)

Mỗi lần anh kể về chị, trong mắt anh đều toát lên niềm tin vào tình yêu, anh tự hào về vợ của mình. Anh luôn nói với tôi rằng: "Vợ anh là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà anh từng gặp". Anh nói câu ấy mà không để ý tới người phụ nữ ngồi bên cạnh anh là tôi đây, người cũng dành cho anh niềm tin, tình yêu, người luôn trao cho anh nhiều sự tôn trọng và tất cả sự chân thành. Tôi cũng chăm lo cho anh, quan tâm anh từng ly, từng tí, có thua kém gì chị. Vậy mà anh chưa từng dành cho tôi một lời khen. Chỉ là, tôi đúng là bồ của anh không hơn không kém. Bồ thì vẫn chỉ là bồ, là thứ mua vui của anh mà thôi. Có lẽ, trong đầu anh chưa hề nghĩ, tôi sẽ có một vị trí nào đó trong anh, có một vai trò nào đó. Tôi và anh cũng chỉ là hai con người có cùng mục đích: tìm đến nhau để làm vui.

Nói về con anh, anh luôn luôn rạng ngời tình yêu thương. Anh khen ngợi con anh hết lời. Anh nói về con cũng bằng một niềm tự hào không kém gì vợ mình. Con anh ngoan, học giỏi, mới còn bé mà đã biết nghe lời bố mẹ, vâng vâng dạ dạ và rất thông minh. Nói chung, qua câu chuyện anh nói, anh là một người đàn ông hạnh phúc viên mãn, vợ đẹp, tốt, đảm đang và con ngoan.

Anh luôn nói, anh sẽ cố gắng làm ăn, kiếm tiền để lo cho bố mẹ, anh sẽ cố gắng vì gia đình này, cố gắng để con anh sau này bằng bạn, bằng bè, học giỏi, thành tài. Còn vợ anh, anh sẽ cố gắng cho vợ anh không phải phiền muộn vì anh, vợ anh sẽ tự hào về chồng mình. Anh luôn giấu giếm vợ mối quan hệ này, nên mỗi tối, tôi nào dám nhắn tin cho anh.

Vợ đẹp con ngoan vẫn ngoại tình - 2

Đàn ông các anh là thế sao? Dù có vợ đẹp con ngoan nhưng họ vẫn ngoại tình, vẫn cứ kiếm một cô bồ để làm vui. (ảnh minh họa)

Tôi cũng đã từng hỏi anh rằng, anh có yêu tôi không. Anh tự tin mà trả lời, anh yêu tôi nhưng đó chỉ là tình yêu của hai người ở hai vị trí như bây giờ, tức là bồ bịch với nhau. Còn trách nhiệm về tương lai cho tôi, anh không chịu trách nhiệm. Tôi có chấp nhận anh thì anh tiếp tục chăm sóc tôi, chứ anh sẽ không bao giờ bỏ vợ để theo tôi.

Đàn ông các anh là thế sao? Dù có vợ đẹp con ngoan nhưng họ vẫn ngoại tình, vẫn cứ kiếm một cô bồ để làm vui. Thế mới nói vì sao, những người phụ nữ luôn khổ tâm vì sao chồng mình tốt với mình như vậy nhưng anh ta vẫn có bồ. Nhiều người cũng luôn thắc mắc tại sao, đàn ông có gia đình tốt như thế lại vẫn ngoại tình. Thì họ là thế, thế mới gọi là đàn ông, nên đàn bà sinh ra là để chịu khổ, là phải chấp nhận người đàn ông của mình khi mà đã yêu... 
Dù 6,7 năm trôi qua, cô ấy vẫn xinh đẹp nhu mì như thế, cứ lầm lũi đi về, không yêu ai, cứ ăn chay và đi chùa. Mỗi lần nhìn cô ấy trong bộ đồ xám đi lễ chùa, tôi luôn có cảm giác chua chát lắm.

Tôi đã từng đánh ghen, mắng nhiếc, chửi rủa thậm tệ một cô gái hiền lành !

Gia đình tôi theo chế độ cũ, định cư tại Mỹ từ những năm đầu giải phóng. Tôi sinh ra, lớn lên và trưởng thành ở Cali, nhưng lại quyết định về Việt Nam lập nghiệp. Một phần vì ba mẹ muốn quay về cố hương, một phần tôi thích không khí gia đình ở đây.

Tôi từng hả hê khi đầu dây bên kia lạc giọng, nấc lên từng tiếng

Tôi làm trưởng phòng đại diện cho một công ty Mỹ. Sau đó, tôi quen cấp dưới của mình, kém 3 tuổi (Ảnh minh họa)

Tôi làm trưởng phòng đại diện cho một công ty Mỹ. Sau đó, tôi quen cấp dưới của mình, kém 3 tuổi. Đó là người phong độ, khéo nói và từng trải. Anh ta bảo từng có mối tình thời cấp 3, giờ người ta đi lấy chồng, anh ta lo học hành nên không yêu ai, tôi đã tin.

Tôi thường ở lại phòng trọ của anh ta. Khi dọn dẹp đồ đạc trong phòng, tôi vô tình phát hiện hai tờ giấy phá thai của cùng một cô gái. Dù nghi ngờ và rất giận, nhưng tôi không nói gì, lẳng lặng theo dõi anh ta. Vờ có việc mượn laptop, tôi lén vào Facebook anh ta, điều tra ra được mối quan hệ của anh ta và cô gái kia.

Tôi biết họ từng sống chung mấy năm tại căn phòng này, anh ta bỏ rơi cô khi đã quen tôi vài tháng. Cô ấy đi tay trắng, cũng không đòi hỏi bất cứ thứ gì từ anh ta, từ lâu họ không liên lạc. Tôi đã sôi máu khi đọc những tin nhắn anh ta nhắn mấy gã bạn, chỉ lợi dụng tôi, vì tôi có tiền, có địa vị hơn cô gái kia.

Các bạn anh ta luôn bênh vực, trách anh ta bạc tình và tội nghiệp cô bạn gái. Cái cảm giác điên tiết vì bị lừa dối, căm tức được tôi trút vào cô gái đó. Tôi điện thoại chửi cô ta là loại mất nết, cầm thú, cả con mình cũng dám bỏ. Rồi tôi hả hê khi đầu dây bên kia lạc giọng và nấc lên từng tiếng.

Mỗi lần tôi điện, cô gái kia đều nghe máy, đều trả lời rất lễ phép khiến tôi nghĩ cô ta sợ chuyện tôi sẽ cho người khác biết thông tin những tờ phá thai kia. Cũng với tờ giấy ấy, tôi hẹn gặp cô ta để hỏi cho ra lẽ.

Cái kịch bản ban đầu của tôi là sẽ sỉ vả hạ nhục cô ta trước mọi người, ghi âm lại cuộc đối thoại rồi gọi anh ta ra, như người vợ vạch trần kẻ ngoại tình, rồi sẽ ngẩng cao đầu mà đá anh ta. Nhưng tôi đã nhầm!

Bất ngờ đầu tiên là cô ta rất xinh, tri thức, trẻ hơn so với tuổi và rất nhu mì. Từ đầu tới cuối câu chuyện, mặt cô gái không hề biến sắc. Khi tôi dọa sẽ gửi giấy cho gia đình, cơ quan và bạn bè, cô ta lấy giấy bút ra ghi tường tận địa chỉ, số điện thoại người thân, sếp và cả đồng nghiệp rồi bảo tôi có thể xác minh và muốn làm gì thì làm.

Cô ta bảo, "Em không sợ gì cả, nếu chị muốn làm mà thỏa lòng chị, chị cứ làm. Ngay cả việc có thể sống tiếp mà không có anh ấy, em làm được thì mọi thứ trên đời em chấp nhận được hết. Em biết chị lâu rồi, em không can thiệp chuyện hai người, chỉ cần mỗi ngày chị có thể thay em chăm lo cho anh ấy là em cảm ơn chị lắm rồi. Anh ấy hay bị lở miệng, mua cam cho anh nha chị, anh thích ăn trái cây, uống nước ngọt và nhất định chị phải nhớ món canh nào cũng phải cho ít thịt anh ấy mới ăn.

Những gì em đã gây ra, là quả báo em phải gánh, dù chị làm gì em cũng không trách nửa lời. Thật ra, em đã giấu tờ giấy đó với mong muốn sau này đặt lên bàn thờ các con em để tạ lỗi và để cho em nhớ rằng con em thực sự đã tồn tại, em cất rất cẩn thận không hiểu sao lại mất, không dám nói cho anh biết, cảm ơn chị tìm ra, chị cho em xin lại bản gốc, các bản photo tùy chị".

Tôi đã chết lặng, không biết làm sao, đã tưởng tượng cô ta sẽ thanh minh, đổ lỗi cho hoàn cảnh, sẽ quỵ lụy, van xin. Tôi là người quyết đoán, nóng tính và thực sự rất dữ, nhưng trò đời trớ trêu kẻ ghê gớm gặp kẻ bất cần. Cuối cùng, điều tôi có thể làm duy nhất là tát vào mặt gã đàn ông đểu cáng khi hắn đến điểm hẹn với nụ cười hồn nhiên không hề biết chuyện gì.

Trước khi chia tay hắn, tôi cho hắn nghe đoạn ghi âm. Tôi vẫn giữ hắn lại, sau này hắn được thăng chức chuyển bộ phận khác, vì hắn thực sự có năng lực. Ngoài công việc, tôi coi hắn không tồn tại.

Trước khi chia tay, hắn có kể tôi nghe chuyện tình 5 năm của hắn và cô ấy. Chỉ vì hắn tham vọng, không muốn cùng cô ấy vất vả lập nghiệp với bàn tay trắng. Bản thân hắn không thể chê bai cô ấy điểm gì, hắn vẫn thương và day dứt với cô ấy.

Hắn bảo tôi "Em ác lắm, rất ác, không ngờ em tàn nhẫn vậy. Tờ giấy đó là anh giấu vì ngày nào cô ấy cũng nhìn, nhiều đêm tỉnh dậy thấy cô ấy ngồi ở góc nhà khóc. Chưa lần nào anh an ủi cả, lần duy nhất anh an ủi là khi cô ấy phá thai lần hai, cô ấy nói con chết em cũng đã chết rồi anh ạ, lúc đó anh bảo sau này dù em có vô sinh anh vẫn nhất định lấy em. Anh nợ cô ấy một cuộc đời, tất cả những gì hôm nay là lỗi ở anh".

Tôi rất hối tiếc đã lăng mạ một người đáng thương, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến sự chín chắn trong tính cách của tôi sau này.

Hơn một năm sau tôi lấy chồng, hiện có con trai gần 5 tuổi và bé gái mấy tháng. Gia đình tôi sống yên ổn và hạnh phúc, chồng tôi là người tuyệt vời. Còn hắn, hắn cũng đã lấy vợ 2, 3 năm gì đó.

Tôi từng hả hê khi đầu dây bên kia lạc giọng, nấc lên từng tiếng

Tôi rất hối tiếc đã lăng mạ một người đáng thương, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến sự chín chắn trong tính cách của tôi sau này (Ảnh minh họa)

Tôi vẫn thường xuyên liên lạc với cô gái ấy, mỗi lần gặp, tôi vẫn có cảm giác mắc nợ, day dứt. Dù 6, 7 năm trôi qua, cô ấy vẫn xinh đẹp nhu mì như thế, cứ lầm lũi đi về, không yêu ai, cứ ăn chay và đi chùa. Mỗi lần nhìn cô ấy trong bộ đồ xám đi lễ chùa, tôi luôn có cảm giác chua chát lắm.

Tôi ngẫm ra 1 điều, chẳng thà cô ấy mẵng chửi hắn ta có lẽ cô ấy sẽ quên. Nhưng cô ấy lại mang tất cả tội lỗi, oan ức đặt vào mình, khiến mình đau khổ. Cả tôi và hắn ta ít nhiều đều xót xa, hối hận về chuyện quá khứ của họ, nhưng không tìm ra lối thoát cho cô ấy khi mà bản thân cô không thoát ra được.

Tôi mong bạn đừng sống như vậy, khổ lắm, dở dang một đời mà lòng lại khắc khoải nỗi đau. Mở rộng lòng mình đi bạn, đừng như thế. Bởi vì dù bạn đau khổ và sống thế nào thì gã khốn nạn ấy cũng sẽ giống gã bạn tôi, lấy vợ, sinh con và hạnh phúc thôi bạn à.
"Hóa ra anh ta có bồ nhí từ lâu và để mình chủ động li dị không lời oán thán thì anh ta đã dày công lập ra một âm mưu. Anh ta chấp nhận... thắt ống dẫn tinh để mình chán nản". Chị Khanh (Đồng Xuân, Hoàn Kiếm, HN) mới li dị chồng cách đây không lâu. Nhưng đối với chị nỗi buồn gia đình tan vỡ ấy có khi còn không đáng sợ bằng thủ đoạn mà chồng chị đã sử dụng để li di cho bằng được vợ mình. 

Chị tâm sự: "Vợ chồng mình cưới nhau 2 năm chưa có con. Bọn mình lo lắm, sốt ruột vô cùng. Gia đình 2 bên cũng ngóng trông và giục giã nhiều. Bọn mình đi khám thì được biết lỗi là tại mình: mình khó có con! Nhưng bác sĩ cũng khẳng định rằng mình chỉ là khó có thôi, nếu điều trị đến nơi đến chốn thì nhất định sẽ đẻ sòn sòn ngay (nguyên văn lời chị bác sĩ vui tính ấy). Nghe thế mình cũng an tâm phần nào và chú tâm vào chữa trị.

Nhưng gần một năm sau mình vẫn chưa có tin vui. Mình hỏi bác sĩ thì chị bảo không phải lo, đừng bất an sốt ruột mà càng khó thụ thai. Mình tin vì vị bác sĩ ấy rất uy tín và có chuyên môn. Nhưng có vẻ nhà chồng với chồng mình đã không thể chờ được nữa. Mọi người ngày giục đêm hỏi khiến mình thực sự rất áp lực".

Chồng dày công lập mưu để... li dị vợ 1

Gần một năm sau mình vẫn chưa có tin vui . Mình hỏi bác sĩ thì chị bảo không phải lo, đừng bất an sốt ruột mà càng khó thụ thai (Ảnh minh họa)

Chị Khanh kể, vào thời điểm căng thẳng đó, mẹ chồng chị đã gọi chị đến và bảo: "Mẹ mới đi xem bói nơi một ông thầy rất cao tay. Ông ấy bảo nguyên nhân của việc lâu đậu thai này là do đường con cái của các con đã bị đường tình duyên chặn mất. Nên giờ phải chặt đứt đường tình duyên đi thì đường con cái sẽ lập tức được khai thông. Và cách giải duy nhất và hữu hiệu ngay lập tức là các con làm thủ tục li dị để chặt đường tình duyên nhưng các con vẫn sống bình thường như chưa hề li dị, khi nào đậu thai thì sẽ lại đi đăng kí kết hôn lại, vậy là ổn thỏa" - nguyên văn lời mẹ chồng chị Khanh đã nói.

"Mình thực sự không tin chuyện bói toán đó. Nhưng thấy cả mẹ chồng và chồng rất tin và nằng nặc muốn mình làm theo. Mình chưa đồng ý thì tỏ thái độ khó chịu, cho rằng mình không mong có cháu cho họ bế. Mình đã nghĩ rất nhiều, nếu âm thầm ra tòa sau đó khi có bầu rồi đi đăng kí lại thì người ngoài cũng không thể biết được, vì mình vẫn ở nhà chồng như bình thường mà. Rồi dưới sức ép của nhà chồng, mình sau cũng đã đồng ý với phương án ấy. Đơn do mình viết và đưa đi nộp - mẹ chồng bảo phải thế mới linh nghiệm!" - chị Khanh cho hay.

"Nhưng đúng là sự đời lắm trái ngang và nhiều chữ 'ngờ'. Mình làm sao có thể tưởng tượng được, khi vợ chồng mình vừa cầm quyết định ly hôn của tòa án thì ngay tối hôm ấy nhà chồng đã đuổi mình ra khỏi nhà với lí do... đã li dị. Họ còn lu loa lên với hàng xóm, anh em họ hàng 2 bên rằng mình chủ động bỏ chồng bằng việc đưa ra bức ảnh chụp lá đơn li dị mình viết. Và mấy hôm sau thì chồng mình đã dẫn người yêu mới về.

Thì ra bố mẹ chồng và chồng muốn 'đá' mình ra khỏi nhà lắm rồi vì mãi không đẻ được nhưng gia đình ấy có truyền thống gia giáo lắm nên nếu làm thế thì sẽ mang tiếng tệ bạc nọ kia. Và thế là chồng mình đã hiến mưu kế cho mẹ chồng để bà phối hợp diễn kịch lừa mình.

Cay đắng hơn nữa là khi viết đơn li dị, chồng bảo tài sản cứ thỏa thuận là để lại cho chồng hết mình không lấy gì cả, chia chác ra làm gì cho mệt người. Mình cũng nghĩ là li dị giả thôi mà, nhưng ai ngờ anh ta trở mặt, mình thành kẻ tay trắng bước ra khỏi nhà!" - chị Khanh uất ức giãi bày.

Chị Lê (Khương Mai, Thanh Xuân, HN) cũng rơi vào hoàn cảnh bị chồng lừa li dị một cách ngoạn mục. Và nếu không biết được chân tướng sự việc thì chị vẫn còn tưởng người đàn ông đó cao thượng lắm.

"Mình và anh ta lấy nhau khi còn khá trẻ. Chính vì thế 2 đứa bàn nhau kế hoạch một thời gian, vừa là tích góp tài chính vừa là chuẩn bị tinh thần chu đáo rồi mới sinh con. Sau 2 năm kế hoạch, mình đã sẵn sàng cho việc có thêm một thiên thần trong nhà. Nhưng chồng mình tỏ vẻ chưa muốn vì đang muốn phấn đấu lên chức đã. Vậy là bọn mình lại thống nhất kế hoạch thêm một năm nữa.

Hết thời gian đó, mình thực sự không thể chờ đợi thêm nổi, bằng mọi cách đề nghị chồng phải phối hợp để sinh em bé. Sau nhiều lần ngần ngừ, chồng mình đã đồng ý. Khỏi phải nói mình hạnh phúc đến thế nào!" - chị Lê cho hay.

Nhưng 2 vợ chồng chị mặc dù đã "thả rông" vậy mà gần một năm trời vẫn chẳng hề "dính". "Mình buồn vô cùng, lo lắng không biết có vấn đề gì hay không nữa. Mình rủ chồng dành một buổi đi khám tổng quát thì chồng bảo mình đi một mình trước, mấy hôm nữa chồng sẽ tự đi sau. Mình đang rảnh nên cũng đi luôn, kết quả mình hoàn toàn bình thường. Vậy thì có thể là do chồng hoặc là do... trời chưa cho vợ chồng mình.

Mấy hôm sau chồng mình mang về kết quả anh bị bệnh không có tinh trùng. Hai vợ chồng ôm nhau khóc hết nước mắt. Anh chán nản và tuyệt vọng muốn giải phóng cho mình để mình đi lấy chồng khác và được làm mẹ. Nhưng mình vẫn ở bên và động viên anh rất nhiều. Thâm tâm mình đã nghĩ bần cùng thì nhận con nuôi cũng được chứ không bao giờ rời bỏ anh" - chị Lê xót xa kể lại.

Được biết, sau khi chồng chị Lê nài nỉ chị ra đi tìm hạnh phúc khác không được, anh dần sinh quẫn chí và cáu bẳn, cộc cằn thô lỗ và có khi còn đánh chị. Chị thuật lại: "Sau đó, quá đáng hơn là anh ta còn cặp kè bồ bịch, mình trách móc thì thách thức mình: 'Li dị đi!'. Mình thì cứ nghĩ anh ta vì cùng quẫn và đau khổ khi bị vô sinh nên mới sinh ra như thế, cho nên vẫn cắn răng chấp nhận, kiên nhẫn ở bên động viên anh ta".

Chồng dày công lập mưu để... li dị vợ 2

Mấy hôm sau chồng mang về kết quả anh bị bệnh không có tinh trùng. Hai vợ chồng ôm nhau khóc hết nước mắt (Ảnh minh họa)

Nhưng anh ta càng ngày càng trở nên không thể chịu đựng nổi và cùng với khao khát làm mẹ, sau nhiều đêm suy nghĩ, mình đã quyết định giải thoát cho cả 2. Mình viết đơn li dị, anh ta kí ngay lập tức. Sau đó còn ôm mình khóc, bảo rằng anh ta xin lỗi vì không thể mang lại hạnh phúc cho mình. Mình cũng khóc vì cảm động trước tấm lòng cao thượng của anh ta".

Chị Lê bảo, nào ngờ chưa đầy một năm sau khi 2 người li dị, anh ta đã cưới vợ mới và cô vợ này đã mang bụng bầu lùm lùm 5,6 tháng rồi.

"Hóa ra anh ta có bồ nhí từ lâu và để mình chủ động li dị không lời oán thán thì anh ta đã dày công lập ra một âm mưu. Anh ta còn chấp nhận... thắt ống dẫn tinh để mình chán nản vì không có được con mà cũng không nghi ngờ gì. Còn tờ giấy xét nghiệm ấy chỉ là đồ giả mà thôi, anh ta thuê người làm được ngay. Ly hôn xong một cái, anh ta đi tháo ống dẫn tinh ra và đã lại có con như thường..." - chị Lê cay đắng nói.
Lam choáng váng như người mất hồn. Cô tát Mai một cái rồi vào nhà ôm con chạy đi... Đứng ở ban công nhà mẹ đẻ, Lam thấy mình thật nhẹ nhõm trong lòng. Đối với cô bây giờ, hạnh phúc là được ở bên cạnh con, chăm sóc cho con bù lại những ngày tháng bận rộn đã quá bỏ bê con.

Nhiều lúc cô nghĩ: "Nếu lúc trước mình chịu hy sinh công việc một chút, kiếm tiền ít một chút để chăm lo cho gia đình thì giờ đã không thế này". Cô lại nghĩ tới quá khứ chỉ vừa mới xảy ra mấy hôm nay mà không khỏi cảm thấy đau lòng.

***

Lam là một nhà thiết kế nội thất cho công ty lớn của nước ngoài. Suốt ngày cô bận bịu với những bản vẽ trên giấy. Còn Hoàng là nhân viên giám sát công trình xây dựng. Họ yêu và lấy nhau trong sự ngưỡng mộ, tán thưởng của bạn bè và gia đình.

Mới kết hôn xong, họ đã tậu ngay được một căn hộ chung cư cao cấp đáng mơ ước. Hạnh phúc hơn, Lam lại mang thai và sinh con trai đầu lòng. Hoàng suốt ngày ở công trình nên không có thời gian để phụ giúp Lam. Bố mẹ anh lại định cư bên Mỹ nên mẹ Lam phải tất tả từ dưới quê lên chăm cháu. Nhưng chăm con gái ở cữ được ít lâu, bố Lam bị bệnh nên bà lại phải về quê liền.

Mọi công việc đổ dồn lên đầu Lam. Vì thế, hai vợ chồng cô tính chuyện thuê giúp việc. Qua 2-3 lần có giúp việc, cuối cùng Lan mới tìm được người ưng ý. Giúp việc mới nhà Lam tên Mai, 23 tuổi đang là sinh viên hệ tại chức. Mai sẽ có trách nhiệm phụ giúp Lam việc nhà ban ngày, còn buổi tối Mai phải đến trường.

Khờ dại... 1

Từ ngày mẹ đẻ về quê, mọi công việc đổ dồn lên đầu Lam (Ảnh minh họa)

Thấy cô ô sin nhỏ nhắn, dễ thương lúc đầu Lam cũng thấy lo lo. Nhưng rồi Lam vui vẻ đồng ý vì chỉ nghĩ đơn giản: "Chồng mình suốt ngày ở công trình lấy thời gian đâu để về nhà ngắm gái gú".

Từ ngày có Mai, mọi việc trong nhà Lam đâu lại vào đó. Mai rất siêng năng, chịu khó làm Lam thấy mừng và có thời gian cho công việc nhiều hơn. Hoàng cũng về nhà thường xuyên hơn, điều này khiến Lam có chút ngạc nhiên nhưng sau đó lại bình thường.

Được ba tháng, Mai đòi tăng lương với lý do em bé ngày càng lớn quấy quá khiến Mai không có thời gian ôn bài. Vì nghĩ có người trông con chu đáo là tốt rồi nên Lam đồng ý.

Từ ngày có Mai trong nhà, Hoàng suốt ngày khen Mai. Anh khen Mai siêng năng, chịu khó và khen Mai xinh: "Cái Mai nó xinh em nhỉ? Nó mà ra trường khối anh chết mê. Ăn nói lại dịu dàng nữa chứ! Em cũng phải học tập Mai nhiều đó nhé!". Lam chỉ cười trừ vu vơ.

Một lần đang chuẩn bị sửa soạn đến công ty, nhìn thấy Hoàng ngồi trên ghế sofa, Lam hỏi: "Hôm nay anh không đến công trình sao? Hôm trước anh bảo là có công trình bệnh viện đang gấp rút mà?". Hoàng ung dung đáp lại: "Gấp gáp gì em, làm thì cũng có ngày phải nghỉ ngơi chứ!"

Nghĩ chồng được ngày nghỉ, Lam cũng không nghĩ ngợi gì và đi làm. Nhưng gần đến công ty, cô sực nhớ quên mang bản thiết kế nên gọi điện để Hoàng mang đến. Gọi mãi, Lam vẫn không thấy chồng bắt máy. Cô vội vàng quay xe về nhà.

Khi vừa mở hé cánh cửa ra, Lam thấy Hoàng bỗng giật mình làm vỡ cốc nước cam. Còn bên trong phòng con ngủ, vọng tiếng Mai gọi ý ới :"Sao pha nước lâu vậy anh?".

Lam bắt đầu thấy nghi ngờ chồng nên hỏi: "Sao thấy vợ về mà như ma vậy? Mà anh không thích nước cam mà?". Hoàng đáp: "Không, Mai bảo pha nước cam cho con uống để cung cấp vitaminC".

Lam không hỏi nữa, chạy vội về phòng 2 vợ chồng lấy bản thiết kế. Khi qua phòng con, cô thoáng nhìn qua, thấy con đang còn ngủ say trên giường. Mai ngồi cạnh đó, lộ rõ vẻ lúng túng. Lam thấy ngờ ngợ một điều gì đó không hay.

Vài tháng nữa lại trôi qua, mọi thứ vẫn diễn ra êm đềm nếu như không có chuyện động trời đó. Hôm đó, công ty Lam được nghỉ sớm. Cô hớn hở chạy qua chợ mua thức ăn để về làm cơm kỷ niệm hai năm ngày cưới của vợ chồng.

Lam tươi cười rồi chạy về nhà, nhìn đồng hồ rồi nghĩ: "Mới có 4 giờ chiều, chắc chồng đang ở công ty. Hôm nay chắc là Mai vất vả rồi đây, mình sẽ mời cô ấy ở lại ăn cơm luôn".

Lam không bấm chuông vì thấy cửa khép, cô từ từ bước vào trong. Mở cánh cửa phòng con trai, Lam thấy con vẫn đang ngủ say. Nhưng trong phòng không có Mai. Cô nghĩ, chắc Mai qua hàng xóm chơi.

Lam rảo bước về phòng ngủ của 2 vợ chồng. Trên giường, Hoàng và Mai đang ôm ấp, mơn trớn nhau mà không hề hay biết Lam về.

Lam choáng váng, gục xuống ngay cửa phòng ngủ, đánh rơi luôn cả túi thức ăn xuống nền nhà. Cô không tin những gì đang diễn ra.

Giật mình vì tiếng động ngoài cửa phòng... Trông thấy Lam, Hoàng và Mai luống cuống vơ vội quần áo, Mai chạy ào ra cửa còn Hoàng ngồi thụp xuống góc giường...

Quá sốc và không vượt qua được ám ảnh chồng ngoại tình với ô sin, Lam bế con về nhà mẹ đẻ, sống ly thân với Hoàng. Nhiều lần Hoàng về nhà vợ thuyết phục bố mẹ để mong Lam cho anh một cơ hội. Vì gia đình, vì con nhỏ và vì vẫn còn tình cảm với chồng nên Lam đã tha thứ cho chồng.

Vừa về lại căn nhà cũ để xây dựng lại niềm tin yêu với chồng, được vài tháng "cơm lành canh ngọt", một ngày vợ chồng Lam đang ăn cơm thì chuông cửa reo lên.

Khờ dại... 2

Về lại nhà mẹ đẻ, Lam xác định chăm sóc con là quan trọng nhất. Nhưng mỗi khi nghĩ tới quá khứ chỉ vừa mới xảy ra mấy hôm nay mà cô không khỏi cảm thấy đau lòng (Ảnh minh họa)

Lam không đứng vững khi nhìn thấy Mai. Còn Hoàng thì sượng sùng cúi mặt.

- Em muốn gặp chị - Mai nói.

- Tôi không có chuyện gì để nói với cô - Lam đáp.

Rồi Mai đưa cho Lam một tờ giấy. Đó là phiếu siêu âm thai đã được bốn tháng của Lam.

Lam choáng váng như người mất hồn. Cô tát Mai một cái rồi vào nhà ôm con chạy đi...

Khờ dại...

Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là nó là giọt máu của bố chồng quá cố?

Có lẽ khi kể ra câu chuyện này tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bao năm qua tôi đã giữ nó trong lòng không nói ra bởi tôi sợ, sợ định mệnh đã trói buộc tôi và người đó lại với nhau.

Tôi năm này 28 tuổi còn chồng tôi là 26. Chúng tôi là dân miền trung nghèo nàn, học ít nên sớm xa rời quê hương vào nam làm ăn khi mới 18, đôi mươi. Ngẫm cảnh xa quê khổ cực nhưng con người miền Trung kiên cường ý chí nên chúng tôi luôn nỗ lực phấn đấu tích góp để gửi tiền về quê cho bố mẹ.

Tôi gặp anh trong một ngày mưa Sài Gòn, nhanh chóng chúng tôi làm quen và đem lòng yêu nhau. Thấm thoắt cũng được 3 năm, chúng tôi về ra mắt bố mẹ hai bên xin cưới. Bố mẹ tôi thấy con gái đã ngoài 20, lại gặp được chàng rể cùng quê hiền lành tốt tính nên đồng ý. Tôi khấp khởi chờ ngày về gặp bố mẹ chồng để bàn chuyện đại sự.

Nào ngờ, bố mẹ anh trẻ hơn tôi nghĩ. Ấn tượng của tôi, lần đầu nhìn thấy bố anh là ông ấy rất đẹp trai, hiền lành và có nét phóng khoáng hơn anh. Bố anh làm nghề may mặc còn mẹ anh làm nội trợ cho một trường cấp hai.

Thấy tôi bố mẹ anh rất vui, họ đồng ý để chúng tôi đi lại và định tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ, để chúng tôi sớm ổn định công việc rồi tính kế làm ăn.

Chẳng mấy chốc chúng tôi thành vợ thành chồng lúc đó tôi 23, chồng tôi 21 tuổi. Những ngày đầu tiên về nhà chồng tôi thấy mọi thứ thật yên bình. Nhưng rồi, thời gian qua đi sống với nhau cũng có một số va chạm nhỏ, điều đó không làm tôi bận tâm bằng những cái nhìn của bố chồng dành cho tôi.

Chính sự quan tâm thái quá của ông ấy khiến tôi sống e dè, nhiều lúc tôi không nghĩ đó là bố mà là một người đàn ông trung niên đang tràn đầy sức trẻ. Bố chồng tôi cũng lấy vợ từ năm 18 tuổi và sinh ra chồng tôi. Tính đến thời điểm này ông mới ngoài 40. Nhìn chồng tôi và ông đi với nhau, nhiều người cứ ngỡ là anh em.

Giờ mới kể đến người mẹ chồng của tôi. Bà lấy chồng năm 19 tuổi. Mẹ chồng tôi tuy ngoài 40 nhưng vẫn trẻ đẹp và ăn diện như một thiếu nữ. Bà rất thích được khen trẻ và đẹp nhất nhà, có lần có người hàng xóm tới chơi lỡ miệng khen tôi xinh hơn mẹ chồng. Thế là bà giận tôi ra mặt.

Chưa dừng lại ở giận, bà tìm cớ mắng nhiếc tôi, những lúc đó thấy tôi khóc, bố chồng tôi lại là quân sư hòa giải an ủi tôi. Còn chồng tôi thì cứ cười khúc khích khiến tôi càng thêm giận.

Tôi bỏ ra bờ ao ngồi một mình, một lúc sau nghe tiếng bước chân tưởng chồng ai ngờ lại là bố chồng tôi. Ông ấy đúng là người tâm lý hết an ủi động viên, bố chồng tôi còn đọc thơ cho tôi nghe. Và tôi cảm giác ông như đang trẻ lại.

Công việc trong nhà gần như bố chồng tôi đảm đương hết, từ hôm lấy vợ chồng tôi sinh ra tính lười biếng suốt ngày theo bạn rong chơi, đàn đúm chẳng đoái hoài gì tới tôi nữa. Lấy vợ được hơn 1 năm, chồng tôi xin phép bố mẹ theo xe Bắc- Nam kiếm tiền theo hội bạn. Thế là bố mẹ chồng tôi đồng ý. Tôi cũng xin phép vào Nam làm ăn tiếp, nhưng vì sợ phận gái xa chồng nhiều vấn đề phát sinh, mẹ chồng tôi nhất quyết ngăn cản.

Tôi vò võ ở nhà đợi chồng, mẹ chồng tôi đi làm cả ngày tối mới về để mặc tôi và bố chồng tự xoay xở mọi thứ. Tôi thực sự lấy làm ái ngại vì tình huống này. Nhà bố mẹ chồng tôi không có ruộng vườn, chỉ có mỗi chiếc máy khâu làm công cụ kiếm tiền vì thế tôi theo ông học may. Những ngày ở nhà với bố chồng tôi thấy mình yêu đời hơn, tôi nghĩ ra nhiều món ăn để cùng làm với ông. Tôi thích chưng diện những bộ quần áo mà ông thích.

Những lần chồng tôi về, luôn có những đêm ân ái. Vì phòng chúng tôi ở cạnh phòng bố mẹ chồng, nhiều lúc tôi rất ngại. Tôi cố gắng kiềm chế để không phát ra một tiếng động gì, vì tôi không muốn ông biết tôi đang "làm tình" với chồng.

Ám ảnh tội lỗi của người con dâu hư hỏng - 1

Cảm thấy có lỗi với chồng, với mẹ chồng, tôi ghê tởm bản thân (Ảnh minh họa)

Tôi nhớ, có lần bố chồng tôi hỏi, chồng tôi có nhẹ nhàng khi làm chuyện đó với tôi không. Nhưng tôi không dám nói thật với ông rằng chồng tôi chẳng ý tứ gì lúc nào cũng ầm ầm như một kẻ thiếu thốn, dù chúng tôi ân ái rất đều đặn.

Chồng tôi về rồi lại đi, chỉ còn mỗi tôi ở nhà với ông bà. Một chiều thứ 7 mẹ chồng tôi xin phép ông vào nam theo đoàn trường đi du lịch 2 tuần hè, thế là chỉ còn lại hai chúng tôi với nhau.

Trước đây, tôi với ông cùng học may, làm việc rất thoải mái nhưng những ngày vắng mẹ chồng mọi thứ trở nên ngượng ngùng hơn, kể cả những cái chạm tay. Một buổi chiều trời mưa rất to, khi tôi đang trong phòng tắm, bất chợt mất điện. Tôi sợ quá hét ầm lên, lúc đó đột nhiên cửa mở một bàn tay ôm đúng ngực làm tôi giật mình. Và rồi cơ thể một người đàn ông trung niên choàng vào ôm lấy tôi. Đó là bố chồng tôi.

Tôi không hiểu vì sao tôi không hét lên mà tôi chỉ run, rồi những cái hôn vội vã, thèm khát làm tôi rát cổ họng. Tới giờ tôi không lý giải được vì sao giây phút đó lại mãnh liệt tới như vậy, tôi như cào cấu vào người ông ấy. Còn ông ấy chỉ biết thở vội, thở gấp vì được thỏa mãn tôi - đứa con dâu lăng loàn.

Không chỉ có hôm đó, mà những ngày tiếp theo tối nào chúng tôi cũng làm việc đó trên chính giường của vợ chồng tôi. Ông ấy nói, ông ấy rất ân hận nhưng không thể kiềm chế được bản thân. Ông ấy chỉ muốn chạm vào tôi, sở hữu vợ của con trai mình. Rồi chúng tôi cùng khóc.

Khi mẹ chồng tôi trở về mọi thứ lại trở lại như xưa. Còn tôi và chồng tự dưng cũng lạnh nhạt. Tôi không còn cảm hứng khi ân ái cùng chồng tôi, anh ấy tự làm, rồi tự vui. Những lúc đó, tôi chỉ nghĩ tới cơ thể rắn chắc của bố chồng, bờ vai đó thật ấm áp. Có lẽ tôi đã đi quá giới hạn? Phải chăng tôi đã yêu bố chồng hơn chồng?

Tôi xin phép bố mẹ chồng về nhà mấy hôm thăm bố mẹ đẻ, nhìn ánh mắt bố chồng lưu luyến tôi không tài nào hiểu được tâm trạng của mình. Tôi thấy xấu hổ, tội lỗi và muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ quái gở đang bủa vây lấy tôi. Ở nhà bố mẹ đẻ được hai ngày, vì quá nhớ ông bố chồng nhớ những lời nói ấm áp, những cử chỉ điệu bộ dạy tôi học may nên tôi vội vàng quay lại căn nhà nghiệt ngã đó.

Nhìn thấy ông tôi chạy vội vào phòng ngồi một góc và ông cũng đi theo, ôm ghì lấy tôi, tay ông lạnh quá. Tôi đặt bàn tay đó vào bầu ngực đang nóng hổi, rồi đặt vào cổ tôi. Ông giật phăng cúc áo tôi và hôn tới tấp. Cứ thế chúng tôi lại lao vào nhau, như những người điên.

Và tôi nhớ đó là lần cuối chúng tôi bên nhau. Sau hôm ấy, ông vĩnh viễn rời xa tôi vì tai nạn trên đường cao tốc sau khi đi lấy vải. Từ đó, tôi không còn gặp ông nữa. Đám tang hôm đó, tôi khóc như thể ngày tận thế. Tôi đã kiệt sức vì thương nhớ. Mọi người cứ nghĩ tôi là nàng dâu hiếu thảo, nào ngờ đâu tôi đang khóc cho người tình - mà số phận nghiệt ngã đưa chúng tôi đến với nhau. Năm đó, tôi 25 tuổi và tôi đang mang trong mình một giọt máu của một trong hai người đàn ông đó.

Giờ đây, con trai tôi đã 3 tuổi nhưng chưa một ngày nào tôi sống trong sự thoải mái. Bởi câu chuyện tình lăng loàn, ngang trái khiến tôi day dứt. Chồng tôi từ ngày bố mất đã trở nên tu chí làm ăn, anh càng yêu thương tôi hơn khi đứa con của chúng tôi chào đời.

Cảm thấy có lỗi với chồng, với mẹ chồng, tôi ghê tởm bản thân. Có lẽ tôi sẽ phải sống trong sự dày vò cả đời khi một một câu hỏi cứ ám ảnh tôi. Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là nó là giọt máu của bố chồng quá cố?